Mưa ở thành phố Đà Lạt

Nếu những ai đã từng sinh ra và lớn lên trên mảnh đất đầy hoa thơm cảnh đẹp này chắc hẳn sẽ không thể nào quên được cái tình sâu nặng của những cơn mưa. Những cơn mưa như trút, mưa nặng hạt mang theo cái giá lạnh và bụi bặm sau những tháng ngày khô hạn triền miên. Mùa mưa bắt đầu từ tháng năm, những cơn mưa như trút nước. Mưa tháng sáu tuy nhẹ nhàng hơn nhưng lại mang trong mình cái sự vội vã, hối hả. Mưa dầm mưa dề vào tháng bảy, tháng tám. Những người học Thiền sẽ cảm nhận được cái gọi là phép màu từ sự tỉnh thức bị đánh thức bởi những cơn mưa nặng hạt. Những hạt mưa lất phất từ phương xa tới, mưa cứ liên tục xối xả mà không ngớt bao giờ. Đà Lạt đẹp thì đẹp thật đấy nhưng Đà Lạt cũng mang trong mình nét buồn. Có nên đổ tại cơn mưa mà Đà Lạt buồn không nhỉ? Chắc là không đâu. Cơn mưa Đà Lạt không mang đến cho du khách nỗi buồn xa quê mà mang lại cảm giác quyến rũ đến ngọt ngào. Những ai đã đến thành phố ngàn hoa này chắc chắn sẽ không bao giờ quên được cái tình thắm đượm của cơn mưa Đà Lạt.

Mưa Đà Lạt đẹp và thơ mộng, nó giống như phép lạ của sự tỉnh thức, đánh thức hết các giác quan.
Mưa Đà Lạt

Đà Lạt khi chiều về

Chiều tà là lúc mà con người cảm thẩy buồn và cảm xúc lắng đọng nhất trong ngày. Buổi chiều mang đến một cảm giác gì đó rất nhẹ nhàng, rất sâu lắng. Mỗi buổi chiều về, Đà Lạt làm cho ta có cảm giác giống như đang đi lạc giữa thế giới cổ tích, nơi có khu vườn khổng lồ với trăm hoa khoe sắc thơm ngát. Mùi hương này không phải là hương thơm tỏa ra từ những cánh đồng lúa thơm ngát đang vào mùa gặt. Nó cũng chả phái hương phù sa ngào ngạt từ những dòng sông được bồi đắp phù sa mùa nước lũ. Hương thơm ấy đọng lại trong lòng mỗi người không phải đến từ mùi hương của vườn cây trái sum suê trĩu quả, nào là mít, mận, đào, hồng, ổi, dâu…Không đâu, mọi thứ đều không phải, nó giống như phép lạ đánh thức các giác quan trong Thiền định vậy đó. Cứ tiếp tục đi đi để rồi lạc vào đất trời Đà Lạt, cảm nhận được cái dịu dàng và đằm thắm của hương đất và tình người nơi đây. Cảm nhận được cái mộc mạc, quyến rũ của hương đồng cỏ nội, của hương hoa man mác và sự êm dịu của nhịp sống vốn dĩ ít xô bồ và mệt mỏi, bon chen.

Đà Lạt về chiều có một nỗi buồn da diết. Phép lạ của sự tỉnh thức tồn tại trong tâm hồn và trái tim mỗi người.
Đà Lạt khi chiều về

Bản tình ca mùa thu

Mùa thu không chỉ là mùa tựu trường mà còn là mùa của kỷ niệm, của ký ức. Chắc hẳn khi còn bé, chúng ta đều thích được lớn lên, trưởng thành và được vui chơi, làm những điều mình muốn. Thu về trên Đà Lạt mang theo những ngày mưa dai dẳng. Ở nơi cao nguyên nhiều mưa ít nắng này nếu muốn thấy được nắng phải thấy mưa thu trước đã, phải đi qua cả mùa mưa thu. Không biết từ lúc nào mà  mưa thu ở đây giống như một người khách nghịch ngợm mang đến cho Đà Lạt cái lạnh để cho người dân địa phương phải giấu mình trong tà áo choàng lông ấm áp. Để cho người khách đường xa phải mặc thật ấm để không bị run lên mỗi khi trời lạnh. Nếu ví mưa thu giống như một bản tình ca thì đây là bản tình ca nhẹ nhàng, đến rồi lại đi để lại cho đất trời Đà Lạt đón khoảnh khắc giao mùa. Cái khoảnh khắc mà vạn vật miên man háo hức đón chờ đông đến. Hãy ghé thăm và cảm nhận vẻ đẹp nơi đây. Cảm ơn các bạn đã theo dõi bài viết!

Bài viết tương tự

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *